Một ngày cuối tuần
- Đăng ngày:02:03:54/23-01-2014
- Lượt xem:
Chiều thứ bảy khi tôi về nhà trời đổ mưa rào tối tăm như đã
khuya lắm. Trận mưa kéo theo trận cúp điện trên toàn quận
Phú Nhuận, ngõ hẻm đã ngập nước lại tối om. Chị Hạnh giúp
việc thắp lên ngọn đèn dầu, dọn cơm cho tôi rồi xỏ áo mưa vào
để đi về. Tôi còn nhớ đã căn dặn chị cẩn thận vì trận mưa quá
lớn. « Chị chờ một chút xem có tạnh thì hẳn đi có hơn không ? »
tôi đề nghị, nhưng chị lắc đầu vì chiều nào cũng sốt ruột muốn
về nhanh để lo cho đứa con chưa đầy một tuổi. Chồng chị mất
trong một chuyến vượt biển, đứa nhỏ phải gởi nhờ nhà mẹ chị
từ sáng sớm.
Tôi mang ngọn đèn dầu lên bàn ngồi ăn cơm. Chưa được mười
phút đã nghe tiếng đập cửa, thấy chị Hạnh quay trở về. Chị ướt
nhẹp từ đầu đến chân, run cầm cập. Chiếc xe đạp của chị bánh
trước niềng gãy cong queo. Nước ngập trong ngõ tối làm chị
không thấy đường, đã rơi ngay xuống một miệng cống. Xe thì
gãy, người thì rách áo, bị đau buốt hết một bên vai.
Chị đi về phòng phía sau nhà tìm cách thay áo. Nhưng phần vì
áo ướt dính chặt vào da thịt, phần vì tay và vai phải bị đau
buốt nên loay hoay mãi không cởi nổi chiếc sơ mi. Sau cùng chị
đã phải dè dặt lên tiếng : « Cậu Lâm ơi… giúp dùm chị một tay
được không ?»
Tôi không từ chối, xách ngọn đèn dầu vào phòng. Thật thì
phòng chị thông với bếp nơi tôi ngồi ăn cơm, ánh sáng leo lét
của ngọn đèn dầu soi qua cửa cũng đủ, nhưng lúc ấy tôi suy
nghĩ đơn giản là nam nữ không thể gần nhau trong bóng tối
được, sợ kỳ cục, nhất là cho chị là người phụ nữ đoan chính đã
có chồng. Về sau nghĩ lại mới thấy việc mang đèn vào phòng
thật là một sai lầm tai hại. Vì ánh sáng cho phép tôi nhìn rõ tất
cả những đường cong mềm mại trên thân thể chị, lồ lộ ra dưới
lớp vải ướt dính sát vào người.
Đã hơn sáu tháng chị Hạnh giúp việc cho tôi, nhưng đấy là lần
đầu tiên mà tôi phát hiện ra là chị đẹp mê hồn ! Tôi ngớ ngẩn
như bị say, bị sét đánh, kéo vai áo ướt của chị xuống nửa chừng
thì ngừng lại, cố tình chậm rãi để cho bàn tay nằm yên trên bờ
vai mềm mại tròn lẳng. Đến khi nghe hơi thở tôi phả nóng hổi
lên vai, chị Hạnh mới chợt hiểu ra là tôi đang âu yếm da thịt
chị. Chị rụt cả người, hoảng hốt quay phắt lại :
« Cậu Lâm ! làm gì vậy ?… »
Lần này thì người phạm sai lầm là chị. Vì khi quay lại, toàn thể
bộ ngực dễ yêu chị đã phơi ra trước mắt tôi. Chiếc áo sơ mi
màu trắng có thêu hoa xanh đỏ của chị ướt dính vào người, làm
lồ lộ ra đôi vú tuy không lớn nhưng căng tròn tuyệt đẹp, với hai
núm tròn tròn nhú lên khiêu khích dưới lớp vải như mời mọc
bàn tay tôi bóp thử…
Tôi xô chị lưng ép vào tường, đưa hai tay đỡ lấy hai bầu vú
chị :
- Thật em không ngờ chị Hạnh đẹp như vậy !
Chị dãy dụa, buộc tôi phải dùng toàn bộ sức mạnh của đứa con
trai hai mươi bốn tuổi để ôm giữ lấy chị. Bây giờ thì không cần
chị lên tiếng nhờ giúp cởi áo, tôi vội vã, thô bạo, cởi toạt chiếc
áo sơ mi trắng thêu hoa xanh đỏ… rồi đẩy ngược chiếc áo nịt
ngực ướt lên. Đôi vú ngon lành của chị Hạnh nhảy bật ra
ngoài !
Chị thét lên :
« Đừng mà Lâm !…»
Rồi, trong khi tôi buông lỏng tay ôm để cúi xuống hít ngửi mùi
thơm da thịt bộ ngực trần của chị, chị bất ngờ dùng toàn bộ sức
lực còn sót lại để xô tôi ra… rồi bỏ chạy.
Tôi chỉ chụp lại được một vạt áo… Một tiếng « rẹt », chiếc áo sơ
mi rách bị xé ra khỏi người chị ! Trên thân chị chỉ còn lại mỗi
chiếc áo lót đã tuột dây, không che được nữa đôi vú đang phập
phồng run rẩy. Chị đưa hai tay ôm che lấy ngực, loạng choạng
chạy tiếp ra phòng khách.
Còn cách cửa ra vào độ ba bước thì chị bỗng dừng lại. Tại
